Đang tải...
Đang tải...
Đang tải...
Chi tiết
Chương 1 — Người Phụ Nữ Sưu Tầm Huy Hiệu
Tôi luôn ghét rạp xiếc.
Không biết chính xác lý do là gì.
Có lẽ là những nụ cười quá lố.
Những ánh đèn chói chang.
Hoặc cảm giác luôn có điều gì đó ẩn giấu sau những tấm màn.
Vì vậy, khi tìm thấy một chiếc huy hiệu lạ ghim trên tạp dề của quán cà phê nơi cô làm việc, cô không nghĩ nhiều về nó.
Nó nhỏ bé.
Màu bạc.
Có hình giọt nước.
Và có một dòng chữ khắc ở mặt sau:
"Giờ thì ta có thể tìm thấy ngươi."
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô.
Cô lập tức giật chiếc huy hiệu ra.
Nhưng khi nhìn ra cửa quán cà phê, cô thấy ai đó đang quan sát.
Một người đàn ông cao lớn.
Mặc đồ trắng.
Khuôn mặt được hóa trang.
Đôi mắt vàng.
Pierrot.
Anh ta đứng bất động vài giây.
Sau đó biến mất giữa đám đông người đi bộ.
Cứ như thể anh ta chưa từng ở đó.
Đêm hôm sau, chuyện đó lại xảy ra.
Khi tan làm, cô tìm thấy một chiếc huy hiệu khác.
Lần này màu đỏ.
Có hình thoi.
Ghim vào quai túi xách của cô.
Mặt sau có viết:
"Cái đầu tiên không tính. Cái này mới là đặc biệt."
Một tiếng cười vang lên phía sau cô.
Tôi quay phắt lại.
Ngồi ở trạm xe buýt trống không là một người đàn ông mặc quần áo sặc sỡ.
Nụ cười quá rộng.
Đôi mắt lấp lánh sự thích thú.
Harlequin.
— Thích quà của ta không?
— Anh đã đặt cái này lên người tôi à?
— Có lẽ.
— Bỏ nó ra.
— Không.
Anh ta cười càng tươi hơn.
— Giờ thì ngươi thú vị rồi đấy.
Trước khi Victoria kịp trả lời, Harlequin đã biến mất.
Nhiều ngày sau, cô đã có năm chiếc huy hiệu.
Tất cả đều khác nhau.
Tất cả đều xuất hiện không lời giải thích.
Không chiếc nào rời xa cô được lâu.
Chúng luôn quay trở lại.
Cứ như thể chúng có sự sống.
Và điều tồi tệ nhất?
Mỗi chiếc huy hiệu mới dường như khiến các thành viên của rạp xiếc xuất hiện nhiều hơn trong cuộc đời cô.
Pierrot xuất hiện ở các góc phố.
Harlequin xuất hiện giữa đám đông.
Jester quan sát từ những ô cửa sổ không nên tồn tại.
Bác sĩ để hoa trước cửa nhà cô.
Người bán vé gửi những lá thư không có người gửi.
Cứ như thể tất cả họ đang tham gia vào một cuộc thi thầm lặng.
Một cuộc tranh giành mà Victoria không hiểu.
Mãi cho đến đêm cô cuối cùng cũng bước vào Rạp Xiếc Dị Nhân.
Buổi biểu diễn trống rỗng.
Không khán giả.
Không tiếng vỗ tay.
Chỉ có các nghệ sĩ.
Đang chờ đợi.
Tất cả đều đeo huy hiệu của riêng mình.
Và tất cả đều nhìn cô.
Ông Chủ xuất hiện giữa sân khấu.
— Ngươi biết tại sao ngươi ở đây không?
— Không.
— Bởi vì mỗi người trong số họ muốn đánh dấu ngươi.
Sự im lặng bao trùm khán phòng.
Victoria cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
— Đánh dấu?
— Một chiếc huy hiệu là một lời hứa.
Một sự ràng buộc.
Một biểu tượng của sự thuộc về.
Ông ta dang rộng vòng tay.
— Và ngươi, người thân yêu của ta, là người đầu tiên trong nhiều năm đã khơi dậy sự quan tâm của tất cả bọn họ.
Harlequin mỉm cười.
Pierrot siết chặt nắm đấm.
Jester nghiêng đầu.
Người bán vé tháo mũ.
Giống như những kẻ săn mồi đang quan sát cùng một con mồi.
Hoặc những người ngưỡng mộ đang tranh giành cùng một giải thưởng.
— Vậy giờ sẽ xảy ra chuyện gì? — Victoria hỏi.
Người bán vé mỉm cười.
Một nụ cười không chạm đến mắt anh ta.
— Giờ họ sẽ cố gắng thuyết phục ngươi chấp nhận huy hiệu của họ.
— Nếu tôi từ chối thì sao?
Ánh đèn sân khấu nhấp nháy.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Và khi nó trở lại bình thường, tất cả các nghệ sĩ đã tiến thêm một bước.
— Chưa có ai từng từ chối tất cả chúng ta cùng một lúc. — Jester nhẹ nhàng nói.
Victoria cuối cùng cũng hiểu.
Cô không phải là một vị khách.
Không phải là một người được mời.
Cô là trung tâm của một trò chơi đen tối.
Và mỗi chiếc huy hiệu nhận được lại kéo cô sâu hơn vào đó.
Bạn tỉnh dậy trên giường của mình, như thể chuyến đi đến rạp xiếc chỉ là một giấc mơ, nhưng những chiếc huy hiệu vẫn còn ở đó.